“Lại là đám quỷ đông tây đó sao? Vẫn chưa chịu chết tâm ư?” Giọng mặt sa nữ tử âm trầm.
Đệ tam luân hồi hôm nay gian nan đến mức này, đám tu chính giả kia quả thật “công lao không nhỏ”, nhất là tên Tần vương hai mươi năm trước. Chuyện hắn suýt làm thành năm xưa, không ai ngờ nổi. Chỉ bằng thứ lực lượng thấp kém đến vậy, bọn chúng lại suýt phong ấn toàn bộ viễn cổ!
Nếu thật sự để chúng thành công, vậy chẳng phải nỗ lực suốt mấy trăm vạn năm của bọn họ ở nơi này sẽ hóa thành trò cười sao?
“Không thể xem thường đám đó.” Một cao gầy nam tử trong đám cất giọng trầm thấp. “Lứa tu chính giả này không giống những tân binh mà Liên Bang từng phái tới trước kia. Bọn chúng từng là kẻ sáng tạo ra thế giới này, là những nhà thiết kế của thế giới, nắm giữ thứ sức mạnh phiên bản mà chúng ta không hề hay biết. Cũng như Tần vương năm đó, hắn vậy mà biết được điểm yếu chí mạng của thiên ngoại ma tượng, thậm chí còn có thể dùng thân thể yếu ớt ấy để kích hoạt ma tượng diệt thế chi lực. Loại thủ đoạn không rõ ngọn nguồn này, không thể không đề phòng!”




